Xuống Cuối Trang
con gái vậy đấy. Popi giờ muốn thế cơ. Mà có cái điều như lúc nãy Popi nói thì Hell nhớ phải sống tốt nha. Popi luôn bên Hell. Hí hí đi tắm đây.
WTF MEN! Em chả hiểu gì sất, vừa nhận được tin nhắn là em lên đây review ngay. Em cảm nhận được có điều gì đó đang sảy ra, và em là nạn nhân. Mới đầu em nghĩ người nhắn tin là EX, EX muốn thử em. Nhưng cái câu cuối thì em biết chắc đó không phải EX. Hay là EX đã làm điều gì đó có lỗi, XH với thằng khác chẳng hạn.
Chắc em sẽ lặng lặng điều tra cái Popi muốn ám chỉ đó là gì. Nhưng em mong EX chưa XH với thằng nào. Đầu óc nghĩ lung tung, XH- CT mà yêu thế này thì tiến hành sao đây. Lại nhớ các bác ợ! Em điên cmn tình rồi, mọi thứ phức tạp quá. Ngày mai không biết ra sao???
-“Vừa phải thui nha? Cái ngày đẹp nhất cũng không gọi cho ny đc 1 cuộc điện thoại…nản toàn tập. Càng ngày càng qúa đáng. Cảm thấy em không quan trọng nữa thì nói rõ đi…giờ có em thì anh vẫn thế. Không có cũng thế…mún chia tay à?”
-“Hạn là đến 12h tối nay. Nếu anh vẫn thế thì mình chia tay thật đi. Em không chịu nổi kiểu yêu như thế đâu…không liên lạc, không hẹn hò…khác gì người dưng? Thử đứng vào hoàn cảnh như em coi!”
…bala…bala…
Mỗi tin nhắn đều khiến em vừa vui, vừa buồn. Vui vì EX cũng nhớ em đấy chứ, cũng yêu em đấy chứ. Buồn vì mỗi tin nhắn là một lời chia tay, tình yêu với EX chỉ có thế thôi sao?? Thật sự bây giờ em sợ chia tay các bác ợ! Em nói là XH- CT đấy, em nói là em sẽ bơ EX đấy, em nói thế đấy…nhưng tại sao trái tim em còn yêu EX nhiều quá, nó không cho phép em 1 phút nào không được nhớ về EX.
Sáng đi học, em chỉ ngủ. Em sợ mọi thứ xung quanh. Ngày em với EX chưa như bây giờ, mỗi ngày lên lớp với em là một ngày vui, mỗi ngày lên lớp em lại được chém gió cùng lũ bạn, được cùng EX đi căng tin trước mọi ánh mắt ghen tị. Em ước gì em với EX mãi như thế, ước gì giữa chúng em không có một khoảng cách gì đó vô hình như bây giờ.
Popi hôm nay cũng khác nốt, Popi cũng gục xuống bàn như em, lại dành lấy cái tai nghe của em, 2 đứa cũng chỉ thế…im lặng. Popi với em không như ngày trước, trong ánh mắt của Popi có cái gì đó, khác lắm. Ánh mắt đó nửa vui, nửa buồn, nửa hi vọng nửa thất vọng. Điều đó khiến em cảm thấy ngại ngại với Popi, có lẽ nào Popi thích em??? Em không muốn như thế, em chỉ muốn Popi mãi là cô bạn nhí nhảnh, tinh nghịch trong mắt em. Em không thể nào yêu một người con gái nào trong thời gian này nữa, có yêu thì có chăng là lừa dối, em không thích như thế.
Em cũng đang rất băn khoăn về mấy tin nhắn hôm qua của Popi. Em đã lặng lặng dùng sim khác nhắn tin hỏi mấy đứa bạn hay đi với EX em. Hầu như không có gì cả, chỉ có một điều thế này: EX hay đi một mình vào khoảng chập tối, hay đôi khi là gần 10h đêm. Em rất rất băn khoăn về điều này. Vào giờ đó thì EX có thể đi đâu được chứ. Từ lúc đó tới giờ em nghĩ xuất các bác ợ. Em sợ cái điều XH- ĐV nó sảy ra. Có lẽ nào 3 năm yêu nhau em thật sự chưa hiểu được EX mình chăng? Nhưng dù sao đi nữa thì em vẫn mong cái điều EX đang dấu em nó là một điều không ảnh hưởng tới tình yêu của EX với em.
Tâm trạng em bây giờ khá lộn xộn, các bác đọc cái review của ngày hôm nay thì biết. Em không biết mở đầu từ đâu và kết thúc như thế nào. Từ lúc biết EX đang làm một điều gì đó sau lưng em thì tâm hồn em cứ như đang trên mây:
- Mẹ cái thằng Hell kia. Mày chơi caitlyn đi turn như shit ấy. Mày bị sao thế??
- Turn thằng Brand đi kìa. Mẹ, chơi toàn feed.
- Ván sau mày chơi Cho Ga’th đi tanh cho tao nhờ…
- Cho Ga’th gì lại lên huyết kiếm hả thằng kia???
…bala…bala…
Tụi nó la nhiều quá đíu thèm chơi nữa. Qua xem xxx quay tay cho mỏi…
Xác định: Vẫn yêu EX, đã hẹn EX tối mai đi xem 3d và có lẽ em sẽ XH. Sẽ cố gắng điều tra cái mà EX em đang làm là gì???
Hôm nay có thế thôi ợ. Có gì em review tiếp. Giờ đầu óc em rỗng tuếch.
Một cách cửa khác đóng lại là một cơ hội cho cách cửa khác mở ra. Nếu được quay lại, được lựa chọn, Anh vẫn nguyện yêu em.
Hai đứa bước lên taxi thẳng tiến tới rạp chiếu phim 3d garden love. Hôm nay em xinh lắm, một chiếc váy hồng để lộ đôi chân dài nõn nà, ẩn hiện núi đôi đầy đặn khiến nhiều ánh mắt như muốn đốt vòng 1 của em. Mái tóc được búi gọn, khuân mặt trang điển nhẹ càng tôn thêm vẻ mặt yêu kiều mà ông trời phú cho em. Sánh bên em là anh, một chiếc quần tụt phong cách hiphop, một áo khoác ngoài cao cổ hình dota mà anh thích, và cái áo pun rộng bên trong dài quá hông càng tôn thêm độ cao 1m7 của anh.
Em khoác tay anh, bao ánh mắt dồn cả về em, anh hãnh diện lắm. Rạp hôm nay không đông lắm vì hôm nay là một ngày giữa tuần, nhưng vẫn có những đôi yêu nhau tay trong tay như 2 đứa mình. Cũng không khó khăn lắm để anh mua vé và chọn được một chỗ thuận tiện cho cả hai. Em lại tinh nghịch dành ngay phần bỏng ngô của anh, anh làm bộ giận rỗi em vỗi đút bỏng cho anh ăn bằng đôi bàn tay bé bé xinh xinh của em. Anh cười tươi trong hạnh phúc, anh hạnh phúc như chưa bao giờ hạnh phúc. Anh cố gắng ngắm thật lâu nụ cười của em, anh muốn lưu lại tất cả, để trong anh em vẫn luôn là một thiên thần, một người yêu bé nhỏ của anh.
- Anh ơi lại phim kinh dị à?
- Tất nhiên rồi em.
- Huhu em sợ lắm, anh toàn thế thôi.
- Thế mới là anh chứ hehe
- Ghét, mà em vẫn còn nhớ vụ anh đưa cô bé khác đi xem phim à nha. Chắc lại xem phim kinh dị chứ gì?
- Ặc, anh đã bảo đó là cô bạn dưới quê lên, nó bảo chưa được xem phim 3d bao giờ nên anh đưa đi mà.
- Ghét cái mặt.hì mà đến phim rồi kia anh, đeo kính vào kìa.
- Em đeo cho anh đi hehe
- Cái đồ giê già, này được chưa ông tướng?
- Được rồi, nhìn như hội người mù ấy em nhỉ?
- Nhìn buồn cười anh ha? Á…á…á…á…huhu em không xem nữa đâu, huhu sợ lắm.
- Có anh đây sợ gì nào…ôm anh cho đỡ sợ nè…
- Chỉ được cái lợi dụng.
Em nói thế mà đôi vòng tay em vẫn ôm chặt lấy anh, anh cảm nhận được dường như bao chịu đựng của em lâu nay. Anh biết, em yêu anh nhiều lắm. Hơi ấm đôi vòng tay em khiến anh cảm nhận được điều đó. Anh nhẹ nhàng ôm chặt lấy vòng eo em, anh cũng muốn cho em biết anh em yêu thế nào. Em chăm chú xem phim còn anh chăm chú… ngắm em. Qua mỗi đoạn phim em lại khẽ ôm chặt anh hơn hay em khe khẽ dúc vào ngực anh vì e không dám xem cái đoạn đó, anh mỉm cười…đúng là ngốc mà.
- Anh ơi em không dám xem nữa…huhu hay về anh nha? em sợ lắm.
- Về cái gì mà về. Cố mà xem đi, đang hay mà.
- Hứ…anh chỉ được cái thế là giỏi.
- Thôi xem đi, đừng làm mất tập chung của anh.
Anh có xem phim đâu em, anh muốn kéo dài phút giây mình bên nhau, với anh bây giờ một phút được bên em là những điều rất quý giá…những phút giây cuối cùng.
Sau hơn tiếng với những tiếng la hét của các phái nữ thì bộ phim cũng hết trong ánh mắt hơn hở, mãn nguyện của các đấng mày râu. Chưa ra tới cửa em đã véo anh một cái đau điếng.
- Ái dza…
- Cái đồ đáng ghét, lần sau khỏi đi xem phim nhá…nhá…
Mỗi từ nhá là cái môi em lại chu ra, đáng yêu quá đi thôi. Chẳng ngại ngần anh ôm chầm lấy em và đặt lên đó một nụ hôn trước bao ánh mắt. Em đẩy anh ra, nhưng sức em sao thắng được anh, em khẽ nhắm mắt và 2 đứa quấn lấy nhau như sam, quên hết tất cả xung quanh chỉ tới khi nụ hôn dứt thì…đã quá muộn. Xung quanh là bao người đang chăm chăm nhìn 2 đứa, anh biết trong số kia có khối thằng muốn như anh mà không dám. Bất ngờ một tràng pháo tay nổ lên, em đỏ mặt và anh…cũng thế, anh vội dắt em chạy khỏi rạp chiếu phim.
- huhu cái đồ đắng ghét, đáng ghét, ngại chít mất thui…huhu
- Có thật là ngại không ta??
- Hả…hả…anh nói gì? Tên kia mau đứng lại…huhu
Hai đứa lại chạy vòng vòng y như con nít. May là em mệt không đuổi anh nữa, không thì anh…thở bằng tai mất. Bên em anh thật thoái mái, anh thật ấm áp, dường như cái se lạnh của mùa đông không ngăn nổi hơi ấm của em chuyền sang anh. Anh sẽ mãi nhớ phút giây này.
- Mình đi uống trà đạo em nha?
- Hứ…trà đạo là gì cơ? Em có biết đâu.
- Không biết thì bây giờ đi. Vẫn còn sớm mà em.
- Ok ck yêu.hì hì
Anh khẽ nắm lấy tay em. Anh muốn dạo bộ trên con phố này, anh muốn cùng em ngắm nhìn dòng người qua lại trong ánh đèn đường. Em e thẹn đi bên anh, hạnh phúc em ha?
- Zô nào em.
- Quán đây hả anh?
- Ừa! Lên tầng trên em nha.
- Tùy ck yêu.hì hì
Lại cười rồi, em cứ cười thế này anh chịu sao cho nổi. Quán trà đạo này anh biết trong một lần đi dạo phố cùng ông anh. Ông ấy bảo cái quán này mở ra nhằm rửa tiền cho một đại gia làm ăn bất chính nào đó. Quán quay mặt tiền ra đường, trong quán được bố chí theo phing cách nhật, mỗi bàn trà là một không gian riêng tĩnh lặng trong tiếng nhạc nhẹ nhàng không lời. Quán khá đông vì nó đặc biệt, không gian đẹp, lãng mạn và…trà ngon mà lại rẻ.
- Anh ơi sao lại gọi là trà đạo hả anh?
- Gọi là trà đạo vì đây là trà mà ngày sưa thời vua chúa mới được uống. Trà được pha bằng cách nấu mật ong và các loại thảo dược có lợi cho sức khỏe. Mỗi ly trà đều mang những vị khác nhau, rất riêng và rất đặc biệt. Trà dành cho giới trẻ có vị khác, trà dành cho người đứng tuổi có vị khác. Tí nữa họ cầm menu lên em khác biết.
Anh nói một lèo thuật lại lời của anh bồi bàn mà hôm anh hỏi. Em ngồi khoanh tay lên cái bàn nhìn anh nói, chú tâm và…ngạc nhiên.
- Anh biết nhiều ha?
- Chuyện. Anh của em mà lại…
- Chỉ được cái tự sướng.
- Hì kệ anh.
Anh gọi một ly trà viên, em gọi ly trà sữa cả 2 đều mang phong cách trà đạo. Anh giả bộ cầm ly trà lên, phẩy phẩy tay, mở nắp và uống y như phim cổ trang Trung Quốc cơ mà…nóng quá, sít nữa thì đổ cả ly trà.
- Haha cái đồ tham ăn.
- Anh đang bỏng hết mồm đây, còn trêu hả??
- Bỏng thật hả? Em đi gọi nước lạnh nha?
- Không cần! Có cách khác rễ hơn.
- Bỏng thì uống nước lạnh cho hạ nhiệt chứ còn cách gì nữa?
- Em lại gần đây?
Một có bé ngốc nghếch nghe lời anh, đưa mặt lại gần anh và anh…đặt lên đó một nụ hôn. Em bất ngờ nhưng sức hút của nó là rất lớn nên em nồng nhiệt đáp lại anh. Hai đứa lại quấn lấy nhau như sam cho tới khi…
- Anh chị cần gì nữa không ạ?
- À…à…không cần gì anh ạ.
Mả cha cái thằng phục vụ, phá đám đúng lúc ghê. Quê không chịu được.
- Cho anh chừa cái thói giê già.
- Hứ…bực mình.
- Thôi mà ck yêu, hì hì
Ngồi chửi thầm thằng bồi bàn một lúc thì anh cũng nhớ tới cái cần làm.
- Em nè?
- Gì anh?
- Nếu một ngày anh không còn yêu em nữa thì em có hận anh không?
- anh bị sao thế? Em không muốn nhắc tới mấy từ đó đâu nha.
- Thì anh dả dụ thế thôi. Anh muốn có không gian riêng.
- Anh nói gì em chả hiểu á?
- Thì anh muốn có những giây phút như vợ chồng ý.
- Hả? Cái đồ dê cụ này. Toàn muốn vớ vẫn.
- Ặc! Không phải đâu, ý anh là anh muốn có một không gian như vợ chồng ý chứ không phải anh muốn cái như em nghĩ đâu…hehe
- Ghét! Muốn gì nói đi lại còn.
- Tối mình vào nhà nghĩ ngủ qua đêm nhà?
- Hả? Anh bị điên à? Còn lâu nha sói.
- Hừ…anh chỉ muốn vào đó để 2 đứa có không gian như vợ chồng thôi, chứ anh không làm điều dại dột đâu. 3 năm yêu nhau em còn không hiểu anh à?
- Ai biết được anh. Ứ tin đâu, con trai toàn muốn thế thôi.
- Ặc! Không tin thôi. Đi về- Anh làm bộ mặt ngầu.
- Anh…em hỏi đã?
- Hỏi đi?
- Nếu một ngày em làm gì có lỗi thì anh có tha thứ không?
- Anh không biết. Để xem điều đó là gì đã. Em đang dấu anh điều gì đúng không?
- Không…không có.
Em dấu anh nhưng đôi mắt em đã nói lên tất cả, anh đã cố không nghĩ tới điều gì khác ngoài 2 đứa nhưng cái tin nhắn của thằng Khoa Ba đã khiến anh phải nghĩ“mày cẩn thận con vk mày đó, bố mày vừa thấy nó đi một mình hướng nhà nghỉ Hoa Trà về, mày tính sao tính đi.” Một sự thật của em nó đang hiện rõ trong anh.
- Nếu anh không tin em thì tối nay em sẽ qua đêm ở nhà nghỉ cùng với anh, nhưng anh không được làm gì đâu đó.
- Ừ…cũng hơn 9h rồi đó, uống đi rồi qua nhà nghỉ.
Hai đứa chỉ im lặng, nó quá dễ dàng khiến anh phải nghĩ. Tình yêu anh dành cho em quá mặn nồng, thế nhưng anh lại đi làm cái việc là XH- CT, anh không biết sao anh lại làm thế nữa. Anh quá bỉ ổi đúng không em? Chỉ vì anh lập trường không vững vàng, anh đang đi tin một cái điều gì đó vô hình. Tại sao em không thể nói ra cái điều em đang dấu anh chứ? Có phải em đang phản bội anh???? Anh không muốn nghĩ lúc này, anh sẽ gạt qua một bên, anh muốn những khoảnh khắc này đẹp nhất.
- Đi thôi em.
- Dạ!
Em khép nép đi sau lưng anh lên taxi tới cái nhà nghĩ mà hôm qua thằng Khoa Ba có nhắc tới…nhà nghỉ Hoa Trà. Thấy cái biển nhà nghỉ ánh mắt em đã khang khác.
- Cô cho cháu một phòng ạ.
- Để lại giấy tờ đi cháu.
- CMTND được không cô?
- Dược. Người yêu cháu à?
- Dạ vâng, cháu muốn qua đêm.
- Hình như…rồi…hai cháu lên phòng 305.
Em tránh mặt cô chủ nhà nghỉ, em bước đi trước anh, ánh mắt em sợ sệt trước cái nụ cười kiểu như khinh bỉ của bà chủ. Em có biết là anh đã đau thế nào không? Với anh dường như nó quá rõ ràng. Nhưng anh thử xem em còn dấu anh bao nhiêu lâu nữa. Vào tới phòng anh đi tắm còn em ngồi xem phim. Tắm song anh khoác cái mỗi cái khăn tăm mà bước vào dường với em. Giờ thì em biết rồi chứ.
- Mặc áo vào đi kìa.
- ư…ư…anh…ừm…anh bảo k…h…ô…ng…
Anh quấn lấy thân thể em. Em cũng không thể mà cưỡng lại được. Chiếc váy mỏng manh không thể giữ lấy cơ thể nóng bỏng của em, miệng em ú ớ theo những hành động mơn trớn của anh. Từng centimet trên thân thể em anh đều muốn khám phá, em chỉ còn biết…hưởng thụ.
Thế rồi đã không có cái anh muốn, nệm rường vẫn thế, trắng tinh khôi và ngay khi trong cuộc anh đã biết…không biết em đã qua tay bao nhiêu thằng. Em ngồi ôm gối dựa mình vào tường mà khóc. Khóc gì hả em? Khóc gì khi 3 năm qua anh bị em dắt mũi như một thằng ngớ ngẩn, khóc gì khi em nỡ lòng phản bội anh coi anh như một thằng hề. Việc trong trắng với anh nó cũng không quá quan trọng bằng những thứ em đã lừa dối anh trong quãng thời gian qua. Anh ngu ngơ, anh vẫn tin và yêu em, tin vào một cô bé ngây thơ trong tả áo dài, tin vào một cô bé hồn nhiên hát cho anh nghe mỗi khi anh buồn, tin vào một tình yêu…giả dối.
- Em xin lỗi…
- Lỗi gì hả em??
- Anh! Anh chửi em đi, anh như thế em không biết làm thế nào cả! hức…hức…
- Chửi cái gì hả em? Chửi một thằng khù khờ như anh à?
- Anh! Em không xứng với anh, em xin lỗi vì tất cả…
Em ôm mặt mà chạy ra khỏi nhà nghỉ, còn mình anh…còn mình anh và anh. Anh ước anh không tồn tại trên cõi đời này…anh ước…anh ước anh không biết được sự thật này để anh mãi sống trong lừa dối, để trong mắt anh em vẫn là một cô bé tinh nghịch, ngây thơ.
Đôi chân vô hồn đưa tôi đi lang thang trong bóng đêm, mặc kệ lời khuyên của bà chủ nhà, tôi vẫn đi:
- Cũng khuya rồi đi đâu cháu? Cơ động nó tóm thì nguy.
-…
- Cháu với người yêu có chuyện à?
-…
- Cũng đúng thôi, người yêu cháu…vào đây đâu phải lần đầu.
- Bà im đi! Tiền đây.
- CMTND này cháu…còn tiền thừa…ơ này…
-…
Tôi đã không thể yêu ai ngay từ lần đầu nhìn cô bé đó, tôi đã chao trọn trái tim cho người con gái đó. Cứ ngỡ rằng tình yêu sẽ đẹp, cứ ngỡ rằng hai đứa là của nhau mãi mãi, cứ ngỡ rằng những giận hờn vu vơ, những hờn ghen ích kỉ sẽ còn mãi nhưng giờ…nó là quá khứ
“…Em quay đi…anh ngoảnh lại…”
Đôi chân vô hồn đưa tôi về lại nơi 2 đứa hẹn hò. Ngồi đó, và châm thuốc, cảm nhận. Điều thuốc tàn cùng nước mắt. Đã cố không cho nước mắt rơi, đã cố cho mọi thứ đi vào dĩ vãng mà hình ảnh em vẫn lởn vởn quanh đây. Xin em, xin em hãy thoát khỏi trái tim tôi, xin em đừng về lại nơi đây nữa, hãy buông tha tôi đi, hãy để tôi được yên…hãy để tôi là chính tôi.
- Anh ơi dơ tay lên xếp hình trái tim nào?
- Anh ơi ngó qua trái tim đi…
- Anh xem ngôi sao nào là em?
- Sao cái ngôi sao của anh lại không gần em thế?
…
Hell ơi mày tỉnh lại đi, đừng thế này nữa, nó không đáng mà đúng không? Nhưng tao không làm được, song rồi đấy…XH- CT.
Chẳng ngần ngại, bước chân tới quán ăn đêm.
- Chú cho cháu chai rượu.
- Có ngay đây, nhắm mồi gì cháu?
- Chú cứ cho cháu chai rượu trước đã
- Ok, của cháu đây.
Một ngụm cho em, một ngụm cho anh, một ngụm cho bao kỷ niệm, một ngụm cho một tình yêu đã chết. Rượu pha nước mắt, nó làm mất hết vị của rượu, nó làm con người ta càng uống càng tỉnh, nó làm tôi nhớ em hơn. Cứ thế tôi hành hạ thân xác bằng những ly rượu nước lã pha cồn pha cả…nước mắt nữa. Cũng không biết là bao lâu, chỉ biết là có người con gái nào đó dìu tôi về trong bóng đêm…mịt mờ.
Sáng tỉnh dậy, đầu đau kinh khủng, muốn tỉnh dậy ngó xung quanh mà không tài nào làm được. Chỉ biết là tôi…đang ở trong phòng con gái, bên cạnh là Popi đang ngồi gục ngủ thiếp đi, cạnh Popi là…cái chậu nôn vàng khè, tanh mù. Chỉ còn biết thở dài ngao ngán, đầu óc mệt mỏi trái tim quay cuồng. Ngó sang cái điện thoại thì mới có 5h sáng, vài tin nhắn của Popi, mình xin thuật lại:
- Hell với EX có gì à?
- Hell đang ở đâu?
- Dù có chuyện gì cũng phải cố lên Hell ơi, Hell đừng có làm hại bản thân đấy, xung quanh Hell còn bố mẹ, còn bạn bè nữa.
- Này! Trả lời dù là một tin nhắn đi…
- Này!…Nghe máy đi…
…bala…bala…
Tối qua thì chưa ăn gì, lại uống rượu cồn nữa, giờ nó bắt đầu hành. Mồm nhạt thếch, và rất là buồn nôn nhưng tuyệt đối không nôn được gì ngoài nước. Bạn nào bị kiểu này hẳn sẽ biết, khó chịu kinh khủng. Cứ uống nước rồi lại nôn kiểu như rửa dạ dày vậy, tởm.
Popi khẽ nhúc nhích, đôi mắt thâm quầng vì thức khuya. Thật tội nghiệp cô bạn bé nhỏ của tôi.
- Hell tỉnh rồi à? Mệt lắm đúng không?
- Ừ! Cảm ơn Popi nhiều nha?
- Trời, bạn bè mà…cứ nằm nghỉ đi.
- Thôi mình về đây, ở đây tí mấy đứa phòng bạn dậy thì không hay đâu. (Popi ở trong KTX)
- Về sao được? Ở lại nằm nghỉ đã…
Mặc lời ngăn cản của Popi, mình vẫn cố gắng gượng dậy nhưng mà vừa đứng dậy cái là mình thấy hoa mắt kinh khủng và…chạy vào nhà vệ sinh nôn…nhưng không nôn được gì ngoài nước pha cái mùi cồn. May là Popi đỡ không mình gục ngay trong nhà Vệ Sinh.
- Đã bảo mà. Nằm đây đã.
- Hell xin lỗi…
- Có lỗi gì mà xin?
- Thì làm Popi khó sử.
- Thôi đi ông tướng.
- Ơ, thế hôm qua mình về kiểu gì? Sao vào đây được? Bảo vệ khóa cổng mà?
- Hừm…Hôm qua Popi gọi hoài không được, định không gọi nữa nhưng thấy Hell gọi lại…
- Ơ…hell đâu có gọi…
- Đợi Popi kể hết đã, nhưng đó không phải là Hell mà là bác chủ quán, bác bảo ra đưa hell về rồi tính tiền cho người ta. Cái đồ không có tiền mà đua đòi uống rượu.
- Thì…
- Đừng nói nữa…nha?? Hãy để mọi thứ tuân theo tự nhiên đi. Kể tiếp nè, rồi Popi dìu Hell chui bờ rào vào đây.
- Hả? Ghê vậy ta?
- hì hì…
Nhưng tôi nào có ngồi yên mà nghe Popi kể được, cứ hơi tí là lại buồn nôn. Popi cũng biết nên lấy khăn mặt ướt lau mặt cho tôi, rồi thì xoa thái dương bắt gió và…cô bạn bé nhỏ chỉ nằm đó nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm, buồn buồn, tôi không dám nhìn vào đôi mắt đó, tôi sợ tôi lại nhớ về em, tôi sợ tôi lại khóc như một con đàn bà. Tôi lại thiếp đi, đến khi tỉnh lại thì tôi nghe thoáng qua cuộc hội thoại của mấy đứa cùng phòng Popi và Popi:
- Mày xem thế nào đi, tí tự quản đi kiểm tra thấy thì nguy mày?
- Đợi bạn ấy tỉnh dậy đã. Bạn ấy mệt lắm, các bà thông cảm nha?
- Thôi thông cảm cho nó đi, bình thường thì nó nào có dám cho trai vào phòng đâu, tao dẫn người yêu vào phòng ban ngày mà nó còn xị mặt ra, giờ thì tới người nó yêu đấy.
- Bà đừng bơm đểu nữa…
Mình làm hại Popi rồi, cũng thấy khá hơn nên mình quyết định về. Nhưng mà về giờ này cũng khá ớn, vì mình ở ngoài cùng anh chị. Mình qua đêm thế này mà không xin phép thì tí anh chị lại la mình cho coi, nhưng biết làm sao được.
- Thôi Hell về đây…
- Kìa…còn mệt về sao được.
- Khá hơn rồi, để mình về không anh chị nói mình mất. Cảm ơn các bạn đã cho mình qua đêm nha. Hôm nào mời cả phòng chầu xúc xích hihi.
- Thật nha? bạn nói rồi đó.
- Cả xoài dầm nữa nha…
- Tơ ăn sữa chua cơ.
Đúng là con gái, nghe tới ăn quà vặt là quên hết tất cả. Popi chỉ cười mỉm, rồi Popi dìu mình về. Quảng đường có hơn 200m mà mình thỉnh thoảng lại ù té để nôn, có lẽ mình bị chúng gió nữa.
- Tới nhà rồi? Hell cố lên nha?
- Popi tin Hell làm được?
- Biết cái gì mà làm được? Thôi về đi bà.
- Ừ…Dù gì thì…thì…Popi…luôn bên cạnh Hell…– Nói rồi Popi ù té chạy biến mất, chả hiểu gì xất.
Về nhà gặp anh chị, thấy bộ dạng thế này nên cũng không
Lên Đầu Trang