pacman, rainbows, and roller s
Cam Kết!
xây dựng 1 wapsite hoàn toàn miễn phí trên mobile
Quetavn.tk
THẾ GIỚI GAME,GIẢI TRÍ TRÊN DI ĐỘNG
wWw.QueTavn.Quap.Lc
LikeỦng hộ wap các bạn nhá hi
Hi:Mozilla/5.0đến với QueTaVn.Tk hãy tải trình duyệt[UC Browser] hoặc[Opera mini] để lướt wap tốt nhất
Thông Báo Mới
-Thông Báo Mới
-Hàng HOT:Avatar 240 Mod chụp ảnh màn hìnhXuog

Games Mới Upload
Tìm Kiếm Trong Trang
Nhập Nội Dung Tìm Kiếm
truyen tinh yeu-quetavn.wap.sh
NƠI ẤY…NGOẢNH LẠI
Xuống Cuối Trang

dắt mình vô KTX nam rồi gửi bạn bè ai ngờ…em dắt thẳng zô phòng em.
- Ế…đi đâu đây?
- Đi ngủ chứ đâu?
- Hả?
- Cấm cãi, không lại chốn đi uống rượu.
- Nhưng mà…
- Nhưng nhị gì…

Chả để mình bèm nhèm thêm nữa, tới cmn phòng Popi rồi. Em nó gọi cửa, và…”A…A…A…A” đau tai vê lờ. Bảy đứa thi nhau mồm chữ A, mắt chữ O vì…các em nó đang mặc mỗi Bikini, còn mình thì nước miếng chảy tận cổ…hại não.

- Cái đứa kia? Sao mày không nó là có boy ở đó hả? Huhu 20 năm giữ gìn của tui… – Một em đang thò cổ ra khỏi chăn mếu mó.
- Thì tại…ai biết mấy bà… – Em nó chống chế yếu ớt.
- Biết biết cái gì…giờ mấy ông bà tính sao tính đi…
- Một chầu ốc cộng gà rán cộng xúc xích…ok? – Mình giải vây cho em.
- Hừm…tạm được…hé hé… – Cả phòng em khúc khích vì được chầu hời nhờ thể xác 20 năm giữ gìn, mà chắc éo gì đứa nào còn zin.
- Cơ mà ông tính ngủ đây hả?
- À…ừm…thì… – Mình cứng họng.
- Đúng rồi đó, bạn ý ngủ đây, còn lý do tại sao thì mình nói với mấy bà sau. Mình sang ngủ với con Hằng, bạn ý ngủ dường mình. – Popi nói.
- Hừm…ngủ thì được, cơ mà tao không quen ngủ chung. Phải không mấy bà? Hôm nay chả ai muốn ngủ chung với bà hết á…hé hé- Em Hằng chơi khó.
- Đúng rồi đấy. Bà đi mà ngủ chung với anh ý…hề hề- Cả phòng em ùa theo.
- Thôi mình vào phòng mấy thằng ngủ cũng được mà. – Mình lên tiếng.
- Không được, H phải ở đây, ngủ với tui. – Popi lên tiếng.
- Hả… – mình hoảng thật sự.
- Đừng tưởng ngon sói à…cái này làm vách ngăn, cấm sang ngăn tui.

Tưởng cái gì, lấy cái gối ôm làm vách ngăn thì sao ngăn cản được mình chứ. Cơ mà được cái phòng em hưởng ứng ghê lắm. Còn Popi thì vô nhà vệ sinh…mặc váy ngủ. Quả này chết mình là cái chắc

- Ngủ…ngủ thật á?? – Mình giả nai.
- Thật chứ ai đùa…phần dường ai người ấy ngủ. Còn không ngủ thì đứng đó, nói nhiều tí bảo vệ tóm được giáng chịu á…
- Ừm…Popi ngủ đi…H ngồi đây cũng được.

Dù sao mình cũng phải làm cao một tí…hí hí. Cả phòng em tủm tỉm cười rồi chùm chăn ngủ hết với nhau, cũng chả em nào thèm mặc áo zô luôn. Mình bị lọt vào động yêu nữ này rồi nên giáng chịu thôi.

- Mấy ông, mấy bà ngủ mau đi…mai bọn tui còn học 1, 2 đó. – một em cá xấu lên tiếng.
- À…ừm…mấy bạn cứ ngủ đi…kệ tui.
- Hí hí tối mỏi cứ mò zô ngủ với tui nè…khỏi lo cái Popi nhé…hé hé… – Lại được thêm em nữa troll.

Mình im lặng, cơ mà các em nó ngủ hết thật, còn mỗi mình ngồi như cún ở đó…híc Popi cũng chả để ý gì mình luôn, phũ thật đấy.

Ngồi hoài cũng mỏi, thôi thì ngả lưng xuống nằm gần em nó vậy. Em nó còn chả ngại nữa là mình. Nhẹ nhàng mình đặt lưng xuống, sợ em nó tỉnh.

- Tưởng ngồi đó hoài?
- Thì…
- Xí…cấm sang ngăn đó…ngủ đi…mà cởi cái áo khoác ra rồi hãy ngủ.

Mình đành ngoan ngoãn cởi áo rồi ngả lưng xuống nằm gần em nó. Đúng là dường con gái có khác, thơm thế không biết, chả bù cho cái ổ của mình, nghĩ mà xấu hổ.

- Nằm xát zô, không lại lăn xuống gầm dường…
- À ừm…

Híc định troll ta hả? Một thằng đàn ông, nằm gần một cơ thế nóng bỏng như thế, thử hỏi sao mình chịu được chứ?

Nằm được một lúc thì em nó đưa cho mình cái điện thoại của em nó, trên đó là dòng chữ “hãy làm theo trái tim mách bảo, ngủ đi đừng nghĩ nữa, ngủ ngon”. Ý gì đây? Làm theo trái tim à? Trái tim mình đâu hướng về Popi chứ. Trái tim mình đang hướng về một nơi khác, một hình bóng khác, đã không còn là của mình nữa.

Miên man suy nghĩ thì bỗng…Popi gác đôi chân nõn nà lên người mình. Chết cha, ngủ gì mà nhanh thế bà nội? Đã thế lại gác ngay gần cái tờ rym, làm mình hứng không chịu được, không biết là cố ý hay ngủ thật nữa. Mình vội vàng dở người quay mặt về em nó. Tưởng rằng em nó buông tha, ai ngờ…em nó sỏ một chân vô giữa 2 chân mình, rúc cái đầu thơm ngát vô ngực mình, phũ hơn nữa là em nó kéo một tay mình rồi gác đầu lên, hai tay ôm chặt lấy mình ngủ ngon lành. Mình nằm im, khỏi dám nhúc nhích, chả hiểu cái gối ngủ làm vách ngăn đi đâu mất. Cố gắng đếm cừu du vào giấc ngủ.

Cuối cùng cũng ngủ với một giấc mơ kì lạ. Có hoa và có cả nước mắt.

Em đang nằm đó trong vòng tay tôi. Em vẫn thế, vẫn như cái đêm đó, mềm mại và ấm áp. Mắt em nhắm hờ như đang mời mọc, đôi chân thon dài khẽ co lên để lộ khu suối tiên ẩn hiện, híc hôm nay em không có mặc quần chíp. Nằm cạnh em mà người mình nóng hừng hực, phải làm sao đây? Mình và em đã chia tay rồi, em đâu phải là của mình nữa. Mình làm vậy thì chỉ tổ làm em khinh mình. Nhưng dù sao mình và em cũng đã từng có một đêm, đúng, mình không ngủ thì thằng khác nó cũng ngủ với em thôi. Gần 3 năm yêu nhau, em là của mình, chuẩn luôn rồi. Sao phải xoắn chứ. Lại nghĩ tới cảnh em đang quằn quại trong tay thằng khác làm mình không đắn đo thêm nữa.

Mình nhẹ nhành hôn lên đôi mí mắt rồi trườn lên cơ thể nóng bỏng của em, em nhẹ nhành trườn theo, hơi thở em gấp gáp dần. Hôn song mí mắt, mình nhẹ nhàng áp miệng vào môi em, đôi môi em khẽ mở như mời mọc mình, hai chiếc lưỡi nham nhúa quấn lấy nhau như sam. Mình lại tiếp tục hôn lên khắp mặt em, chiếc lưỡi được cơ hội hoạt động hết công xuất, mình khẽ cắn nhẹ dáy tai em, em rùng mình. Không để thừa đôi tay, mình cởi nút áo em, hai tay xoa nhẹ nhàng hai trái đào tiên căng tròn. Có lẽ em cũng đã sẵn sàng cho chò chơi thể xác nên em không ngại ngần hướng dẫn đôi tay mình đến nơi cần đến. Chiếc váy mỏng manh nhanh chóng được mình vén lên để lộ khu tam giác huyền diệu vơi chùm lông đen như đuôi dế, ướt át. Khẽ chạm vào đó, em ưỡn người lên và khẽ rên.

- H…H…đang làm gì đó…
- …

Mình bừng tỉnh, hóa ra tất cả chỉ là mơ, nhưng sao nó giống thật thế? Nó giống thật vì cơ thể mình đang nằm đè lên Popi. Và tất cả những gì trong mơ nó đang hiện ra ngay trước mắt mình, có khác là khác nạn nhân không phải là EX mà là Popi. Mình vội vàng lật lại đúng vị trí.

- H…H xin lỗi…
- H…huhu

Mày đang làm cái quái gì đấy hả H? Trời ơi! Popi yêu mình- Đúng, nhưng mình không yêu Popi, vậy mà…mình đã nhẫn tâm làm cái trò đen tối với người con gái mình không yêu. Còn mặt mũi nào nữa không hả H? Popi khổ vì mày như thế là quá đủ rồi.

Đầu óc mình như muốn nổ tung, mình muốn chạy khỏi cái nơi quái quỷ này, mình muốn về với quê hương thanh bình yên ả. Nhưng thực tại thì sao? Bên cạnh mình Popi đang dấm dứt khóc. Cô ấy ngoảnh mặt vào tường như muốn nói rằng cả đời này sẽ không bao giờ nhìn mặt mình nữa.

- H…H không cố ý…H chỉ mơ… – Mình cố nói nhỏ tới mức có thể chỉ đủ cho 2 đứa nghe thấy, vì cả phỏng em vẫn đang ngủ ngon lành.
- Đừng…tôi không muốn biết…hức…hức…

Trời ơi! Chả nhẽ lại nói rằng, mình chỉ mơ đang làm tình với EX nhưng nào ngờ mình lại áp dụng nó vào Popi. Thế thì còn mặt mũi nào nữa chứ.

Cứ thế mình miên man suy nghĩ vô định, Popi cũng đã dần nín khóc, có chăng là những tiếng nấc oán than một thằng đàn ông bệnh hoạn.

Điều mình không mong muốn nhất cũng đến, ông mặt trời hững hờ treo lơ lửng trước cửa phòng. Vội vàng cáo từ cả phòng ra về, Popi vẫn nằm đó vờ như đang ngủ. Mình về mà chả còn tâm chí đâu chém gió với mấy em cùng phòng Popi nữa.

- Mình về đây.
- Ế…tối qua làm gì cái Popi giờ tình chuồn hả?? hé hé
- Sao về sớm thế? Sao cái Popi giờ chưa dậy ta???
…bala…bala…

Loạng choạng về phòng mà lòng như tơ vò. Vội vàng vứt cái thân tàn ma dại xuống cái dường hôi hám. Chả còn nghĩ được gì nữa, giờ thì mất luôn cô bạn bé bỏng rồi. Một phút nông nổi làm tiêu tan một tình bạn đẹp như thơ, sao ông trời cứ mải trêu tôi thế không biết.

Cũng chả muốn để ý xem hôm nay học hành gì cả. Nằm suy nghĩ miên man và chìm vào giấc ngủ vô định, không còn những giấc mơ quái ác.

Lũ chiến hữu gọi, chẳng biết có vụ gì nhưng đang chán lên cũng cắp đít đi giải sầu. Không quên nhắn tin cho Popi xin lỗi về chuyện đêm qua.

- Thế đếu mà nhìn chú như thằng ất ơ thế? – Thằng Hiếu troll.
- Tao đếu sao cả, làm cái loz gì thì nói luôn đi. – Mình thều thào.
- Rượu chứ làm đéo gì nữa, đi không? – Đạt chầm ngâm.
- Quất tới bến đi.

Thế là năm thằng lại lẽo đẽo ra quán. Nhậu nhẹt chém gió đủ cả, được cái tiết trời se se lạnh nên uống rượu khá là vào dù rượu đếu ra cứt gì cả. Toàn nói về gái và loz nên mình chả có hứng thú gì hết, đâm đầu vào uống thứ rượu pha cồn cay sè.

- Mày biết không? Tình yêu đéo có gì thú vị cả.
- Tao biết, nhưng sao vẫn yêu nhể?
- Tao đéo biết, đơn giản là vì cái loz.
- Nhưng cái loz đó chỉ thuộc về thằng nào biết giữ tình yêu của chính mình.
- Chuẩn, tao nói vậy nhưng tao luôn làm theo con tim. Dù nó là sai, không có kết quả gì nhưng tao sẽ đéo bao giờ hối hận.

Cuộc nói chuyện không đầu, không cuối của mấy thằng bạn tự dưng nó khiến mình thấy như vừa được khai thông. Đúng “Dù nó là sai, không có kết quả gì nhưng tao sẽ đéo bao giờ hối hận”
Không ngờ mấy thằng bạn mình phán chuẩn vãi. Đúng, vừa nhâm nhi ly rượu, vừa bày ra một kế hoạch…có hoa và có nước mắt…

Tàn canh rượu mình lê thê đi về, bỏ mặc cho mấy thằng nó tính tiền, vì tiền mình đã dành cho kế hoạch khác rồi, xin lỗi chúng mày nhé mấy thằng bạn tốt ^^

- Đi đâu giờ mới mò về hả?
- Thì H…đi chơi game.
- Chơi game sao có cả mùi rượu thế kia?
- Ờ thì…
- Anh có biết là tôi gọi anh bao nhiêu cuộc rồi không? Anh có biết tôi đã đứng đây bao lâu không?
- H…Xin lỗi…
- Anh chỉ biết xin lỗi thôi à? Anh không nghĩ cho anh thì nghĩ cho người khác với chứ!
- H…
- Thôi khỏi, vào nhà tôi nấu cơm cho mà ăn.

Ngoan như cậu học sinh vừa mắc lỗi, mình vội vàng mở cửa mà quýnh quáng cả vài phút mới mở được. Popi hôm nay không cười nhiều với mình nữa, lẳng lặng dọn dẹp cái phòng bá đạo của mình. Tự dưng thấy thương Popi quá, và ước gì trái tim mình không bị đóng băng bởi một người khác.

Nhưng không sao! Tình yêu có lẽ sẽ lại đến với mình theo đúng nghĩa của nó. Mặc Popi, mình miên man suy nghĩ.

Xem nào, tiền còn hơn 800k, không sao, tháng này ta nhịn vì tềnh êu vậy. Điạ điểm…à đúng rồi…quán Trà Đạo nơi hai đứa hẹn hò. Nội dung, tất nhiên là có nến và hoa với một câu nói sến sến một tí, nhưng thế đếu nào lũ con gái lại thích mấy cái câu sến sến của con trai được nhỉ?
***

Một buổi chiều âm u, heo mây lạnh gió mà sao trong mình thấy đẹp quá! Đúng là Nguyễn Du phán không sai “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.

Một mình rẽ vào quán tạp hóa mua rất nhiều nến trong ánh mắt ngạc nhiên của mụ chủ quán, chắc nó nghĩ mình mua nến về thắp cho cả năm mất điện đây mà, lại vào hàng hoa mua cơ số hoa trong ánh mắt hôm mộ của em bán hoa. Nhiên vật liệu coi như song, hoàn thành bước 1.

Trước mắt lại là quán trà đạo quen thuộc, lẫn trong đó như có nụ cười duyên giáng của em. Đúng! Nụ cười đó sẽ giúp anh vượt qua tất cả, chờ anh em ha?

- Cô ơi…cháu nhờ tí việc được không ạ? – Cố gắng dặn một nụ cười như hoa, mình nói với cô chủ quán.
- À H, lâu quá không qua đây, có việc gì không cháu?
- Dạ! Là thế này ạ…bala…bala…
- Ừm…thôi được, khách quen cô iu ái đấy nhá, cô dành cho mày cái lầu 2 tối nay đấy, có gì cần phụ cứ kêu mấy em phục vụ giúp nha?
- Dạ cháu cảm ơn cô, cho cháu gửi gói đồ ở đây nha cô?…hì hì
- Cứ để đó đi. Nhớ làm sớm song sớm nha? Vì tầm khuya khuya cô hay đông khách.
- Dạ…cháu về…cháu chào cô.

Địa điểm đã song, bước hai coi như hoàn thành, giờ tới bước quan trọng nhất nào.

Mình về mà trong lòng như nở rộ ngàn cánh hoa.

18h: Nhắn tin cho số điện thoại quen thuộc.
- Tối nay đi với anh một lúc được không?
- Em…đi đâu vậy anh?
- Anh xin em 30p thôi, địa điểm bí mật nha em.
- Ok, mấy giờ vậy anh?
- 19h nha em. Anh đợi ở cổng KTX
- Dạ…

Oh zia! Một nửa của bước ba đã song. Giờ là tút lại vẻ đẹp trai. Quần jean, áo pun khoác thêm cái áo rét thơm lừng comfort của Popi mới giặt. Nhanh chân tới quán Trà Đạo cùng các em nhân viên xinh tươi chuyển bị cho một kế hoạch mà đã rất thuận lợi tới thời điểm hiện tại.

Giờ thì mình mới thấy cái nỗi khổ của mấy cái trò tỏ tình theo kiểu Hàn Xì này. Nhìn vậy mà rất vất vả và kỳ công, từng ngọn nến, từng cánh hoa đều phải xắp xếp rất tỉ mỉ. Sau gần 45 phút thì cuối cùng mọi thứ cũng song. Một hình trái tim toàn cánh hoa hồng, bên trong vừa đủ cho hai người đứng, thế thôi mà mệt vãi ra. Còn các em nhân viên sau khi hoàn thành thì trầm ngâm…mà tưởng tượng.

- Trời ơi! Ai mà được anh H tỏ tình ghê vậy ta?
- Chắc chắn tí cô ấy sẽ òa khóc mà ôm anh cho coi.
- Trời ơi! em ghen tị với cô ấy quá
…bala…bala…

18h59: Dạo bộ ra KTX đón em, lý do mình thích dạo bộ vì nó mang cho con người ta cảm giác thư thái dễ chịu, mà quan trọng hơn nữa là mình đếu có xe.

- Anh vẫn đúng giờ như ngày nào…
- Hì hì em đẹp quá đấy…
- Anh lại thế rồi…rõ ghét…
- Ước gì…anh và em…
- Đừng ước vì nó không là sự thật rồi anh ha?
- À ừm…

Sau câu nói đó là sự im lặng. Im lặng đi bên nhau mà nhìn lại tất cả những gì đã qua. Nó mới như đâu đây thôi mà sao xa quá.

19h09:
- Em nhắm mắt vào đi?
- Lại còn vậy nữa ha?
- Tất nhiên rồi… nhanh nào…
- ừm…hì hì

Mình vội nhá máy cho em nhân viên. Sau khi thấy tầng hai đã lập lòe trong ánh nến thì mình mới dắt tay em lên lầu. Cho em đứng vào trung tâm của trái tim, mình đối diện, trên tay là bó hoa hồng sặc sỡ. Không gian tĩnh lặng, với ánh nến mờ ảo, mùi hoa hồng phảng phất.

- Mở mắt ra đi em?
- …
- Anh! Một thằng tồi, một thằng không biết chân trọng tình yêu của mình, anh đã đánh mất đi cô gái mà anh yêu nhất. Anh đang đứng đây, trước mặt em, và trái tim anh muốn nói rằng: Làm bạn gái anh nha? Mình làm lại từ đầu em ha?

Tíc tắc, tíc tắc tất cả không gian, và thời gian như lắng đọng chờ đợi câu trả lời của cô bé. Ánh mắt em ngấn lệ. Em ôm chầm lấy tôi mà thút thít.

Trong một căn phòng bừng sáng trong ánh nến là hai người đang ôm nhau. Tất cả mọi vật như đang hướng theo tình yêu của họ. Những cánh hoa dưới chân họ đong đưa như muốn nhảy theo nhịp tim của hai đứa.

- Em xin lỗi…em…không…thể…rồi anh sẽ hiểu…

Em vụt mất, trong vòng tay tôi. Nhưng đó không phải là mơ.

Một giấc mơ có thật.

Thật sự, một lần nữa, EX đã không phải là của tôi. Tôi biết, việc tôi vừa làm là cái việc mà nhiều người sẽ nói tôi quá lụy, quá đàn bà. Cái việc mà có lẽ không ai nghĩ tôi lại làm như thế. Tôi đã xin lỗi với EX, tỏ tình với EX, mong EX sẽ tha thứ mà quay lại với tôi. Tôi đang mong tha thứ? Hay người cần tha thứ là EX? Đúng! Tôi đang làm gì? Tôi đang không dám nhìn vào sự thật, tôi vẫn đang chìm đắm trong quá khứ ngọt ngào mà quên mất hiện tại đắng cay. Nhưng tình yêu mà, nó khiến con người ta có thể bỏ qua tất cả mọi lỗi lầm của nhau, tôi cũng thế, nếu đêm nay, EX đồng ý, tôi vẫn sẽ yêu EX như ngày đầu và chúng tôi sẽ lại là của nhau, mặc cho quá khứ có là gì đi nữa. Nhưng như thế thì chuyện này lại quá nhàm chán. Hiện tại là tôi đang đứng đó, đôi mắt vô hồn xoáy vào bóng đêm. Vài phút trước thôi, nơi đây thật lãng mạn trong nến và hoa, ấy thế mà chỉ một câu nói mà mọi thứ đã tan tành.

Nếu không có tiếng của cô chủ quán thì có lẽ tôi cứ đứng đó như Từ Hải mất.

- Thôi…tình đẹp là tình dang dở cháu ạ…
- …
- Cô biết là cô ấy cũng yêu cháu, nhìn cô biết…
- Cháu…
- Cái gì cũng có lý do của nó cháu ạ!
- Cháu cảm ơn cô ạ! Thôi cháu về đây…
- Ừ! Mọi thứ vẫn đang ở phía trước cháu đấy.

Lúc này thì tôi cũng chả có đầu óc đâu mà để ý tới lời nói của cô chủ quán nữa. Tôi chỉ biết là tôi không còn là tôi nữa. Vô hồn lạc lõng, trái tim đau tới nghẹt thở, mọi thứ của em, cứ thế, ùa về, nhẹ nhành mà sao đắng cay thế?

Trước mặt lại là Popi, cô ấy luôn xuất hiện những lúc như thế, Những lúc tôi chả muốn cô ấy ở đây làm gì cả, tôi không muốn cô ấy thấy tôi lúc này, một thằng đàn bà đúng nghĩa.

- Sau bao lâu thì anh quên được cô ấy?
- H… Có lẽ là cả đời…
- Sau bao lâu trái tim anh thuộc về em?
- H, H xin lỗi nhưng với H Popi chỉ như bạn thôi, như một cô em gái bé bỏng vậy, xin hãy tìm ai đó tốt hơn H, yêu Popi, đừng khổ vì H nữa.
- Nhưng không ai cho tôi tình yêu được như anh, không ai cho tôi những phút giây hạnh phúc được như anh.
- Vậy thì cứ theo đuổi một thằng đàn ông tội nghiệp như tôi đi.

Không biết sao lúc đó tôi lại nói thế, có lẽ Popi đã khuấy động cái không gian im lặng mà tôi đang cần. Chả quan tâm tới Popi được nữa, vì trong đầu tôi chỉ có EX mà thôi, nỗi nhớ bao ngày qua như muốn nổ tung. Tôi muốn thét lên, muốn gào lên, muốn ai đó biết rằng tôi yêu ai đó nhiều lắm, muốn ai đó biết rằng tôi không thể sống khi không có cô ấy.

- “Không nhận lời yêu anh cũng được, nhưng hày cho anh một ngày làm người yêu em được không? “ – Tôi nhắn tin cho EX như cái máy.
- “Em… Xin hãy đừng vì em như thế được không? Hãy quên đi!” – Tin nhắn được trả lời dường như ngay lúc đó.
- “ Hãy cho anh một lần này nữa, và anh sẽ biến khỏi cuộc đời em, như khi anh chưa từng đến.”
- “ Một ngày thôi anh nhé? Ngày mai luôn anh nhé?”
- “Ok, bắt đầu từ 00h ngày mai và tới 11h59 tối ngày kia.”
- “Vâng! Em sẽ đợi tới lúc đó.”

Vẫn biết nó chỉ là cái gì đó ép buộc, vẫn biết rằng em đã không còn là của tôi nữa, nhưng tôi vẫn mong tới cái lúc đó, 00h ngày mai, anh sẽ thức để đợi đến lúc đó.
*************************

Sau gần hai bao vina thì tôi cũng đợi được tới cái lúc đó.
- Ế! Dậy đi người yêu ơi?
- Sao bắt người yêu dậy lúc này zị?
- Anh thích hí hí
- Anh hư
Cứ thế tôi và EX nhắn tin như chưa có chuyện gì sảy ra. Tôi cảm nhận được rằng, EX vẫn còn yêu tôi nhiều lắm, có đúng không? Hay tôi CDSHT? Cơ mà lúc này đéo cần biết nữa. Chỉ cần biết sống với trái tim mình, và cũng đéo cần mạnh mẽ để vứt bỏ cái mà mình đang có, vứt bỏ một tình yêu mà không thể nào quên và cũng đéo cần biết là mình nghĩ vậy có đúng không nữa. Con người sẽ chưởng thành sau mỗi vấp ngã.

“Thế đéo nào…” Bài nhac chuông quen thuộc, vợ gọi hề hề, tối quá nhắn tin gần tới sáng mà giờ dậy sớm vậy ta.
- Hot boy nghe…
- Xí…
- Hừm, mới sáng gọi anh làm gì vậy?
- Dậy đưa em đi ăn sáng chứ gì nữa.
- Hông! Có chân tự đi.
- Thật hem? Em đi cùng thằng khác ráng chịu hen?
- Ế! Đợi đó, 5s nữa qua.

Mẹ! Mới sáng ra đã hành con nhà người ta. Những ai đang FA thì thấy đó, cuộc sống FA thật thoải mái, không như cái cảnh có người yêu. Tôi đàm bảo con người yêu bạn không hành bạn cả ngày mới lạ, thế mà vẫn muốn thoát FA, chả hiểu các bác nghĩ gì nữa.

Thôi không loanh quanh nữa, kẻo con vợ nó đợi thì lại ăn mấy cú nhéo đau điếng, mới sáng ra mà đắc tội với vợ là đen lắm, kinh nghiệm đấy. hề hề

Ăn mặc chỉnh tề, tóc vuốt nước bọt chổng như gai cá xấu lun. Không quen nhét thêm vài chục tờ tiền lẻ nữa, đại gia phải vậy, không có muốn tiêu tiền chẵn vì sợ họ thối tiến lại đếm mệt thấy mồ.

Đang hí hửng huýt sáo bài con cò thì đã thấy nàng đứng chà bá trước cửa rồi. Thế đếu nào mà nhanh zị?

- Anh muộn 5p45s
- Cái gì vị?
- Cấm hỏi, em bắt đền đấy huhu bắt người ta đợi tới hơn 5p huhu
- Ừ! Anh biết, nên anh sẽ đền.
- Đền gì zị/
- Nhắm mắt vô, bất ngờ lắm hen.
- Ừa hì hì
- Chụt…chụt…này thì đền này…chụt…
- Anh…hu hu…chạy đi đâu hả? Tên kia? Mau đứng lại huhu

Phù! May quá sáng được thơm gái, hên phải biết, cơ mà các cụ biểu sáng ra gặp gái là đen lắm.

Trong cái ánh nắng man mát, bàng bạc đang hôn nhễ nhại lên mặt hai đứa là cảnh các bạn sinh viên đang tấp nập cho ngày mới đầy niềm vui, thử thách và hoài bão. Tay trong tay, tôi và em như hai đứa con nít chả quan tâm sung quanh đang nghĩ gì và muốn gì. Đã thế thỉnh thoảng em lại nhún người nên thơm mình phát làm mình ngại thấy bà nội luôn.

Vòng vòng mãi mấy quán quen thuộc thì cũng chọn được quán ưng ý, con gái khó chiều thấy mồ.

- Cô cho cháu hai bún chả/
- Ủa! Hai cái đứa này lâu quá mới ghé quán cô vậy! Có ngay đây

Tôi có quen bà đếu đâu, thấy sang bắt quàng làm họ, ông đây đếch thèm con gái bà đâu, ta đã có chủ rồi hú hú.

Sau gần 2 phút chịu chận của em thì cũng được ăn. Hai bát bún to chà bá đang bốc khói nghi ngút, làm nức lòng hàng triệu tế bào. Quả này thích à nha.

- Anh ơi?
- Gì vậy? Lại ăn không hết chứ gì? Không hết để đó cho anh!
- Hì hì sao hôm nay đồng ý ăn của thừa nhanh zị ta?
- Không đồng ý em cũng bắt anh ăn mà.
- Không phải!
- Chứ muốn sao/
- Làm vậy là để tiết kiệm! Biết chưa tên kia?
- Rồi! Làm ơn ăn đi

Đó! Các bác FA thấy c

Lên Đầu Trang

[Xem thêm]
[Trang Chủ]TRỢ GIÚP
C-STATU-ON