Xuống Cuối Trang 
chưa? Ăn cũng có yên đâu, nó còn phải hành mình chán, nhưng các bác yên tâm, mai sau lấy nó về em hành nó lại sau, còn giờ phải lo cho cái dạ dày đã.
Xì xụt ăn hết phần mình lẫn phân nửa phần em thì tôi muốn nằm kềnh ra cái bàn mà thở cho đã, no đếu chịu được, đúng là đói cũng khổ mà no cũng chẳng xướng gì. Được cái em còn cứ nhìn mình mà tủm tỉm nữa chứ, đang chỗ đông đúc người ta xấu hổ chứ bộ.
- Nhìn cái giề?
- Ai nhìn anh!
- Ớ! Thế chứ làm gì cười hoài thê? Nhìn thằng nảo hả?
- Đâu có! Em nhìn hai cái râu mới của anh thôi.
Nói tới đây thì em khỏi phải e lệ nữa, em cứ thế mà cười. Hời ôi, hai sợi bún dài như hai sợi dâu con thuồng luồng đang lòng thõng dưới cằm tui. Tức muốn phòi óc, thế đếu nào mà nó lại ở đây được nhỉ? Có bác nào biết không? Xuỵt! Bí mật nha! Hí hí.
————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.quetavn.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.quetavn.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động…!
————————-
Em lại dắt tui lẫn cái bụng của tui về cái ổ của tui. Vừa đi em lại vừa líu lo hát nữa chứ, toàn mấy cái bài củ chuối, nghe mà phát ói hết bát phở, cơ mà em hát hay nên nuốt lại bát phở vào trong vậy hề hê.
Tới cái ổ dấu yêu rồi. Ngủ tiếp thui, hú hú
- Tên kia? Ai cho mi ngủ?
- Ớ! Dậy đưa ta đi chợ?
- Hả?
- Hả hê gì! Đi sớm đồ mới rẻ thì trưa mới có cơm ngon mà ăn biết chưa/
- Hả?
- Có muốn hả nữa không?
- Hả?
- Bốp…mày láo với bà này…
- Huhu Anh đi mà.
Đi chợ là bị cha tấn rồi, hình thức cha tấn phổ biến nhất 2012 đấy, không biết sang năm 2013 hình thức này còn được áp dụng không nữa, nghe nói là bị bác Nông Đức Mạnh ra chỉ thị ngăn cấm để bảo vệ cho phái mạnh, vì nó quá rùng rợn và đau đớn. Nhưng mà trên giấy tờ thì thế thôi, chứ anh em ta còn bị tra tấn kiểu này dài dài. Đời trai khổ vãi lõ thế đấy. Hẳn nào gần đây có nhiều bác sang Thái Lan là phải. Haizz
- Thở dài cái gì đấy? Sách hai củ cải này nhanh lên.
- Ớ…
- Còn ít khoai tây này nữa này, hôm nay rẻ mua nhiều, khoai tây để được lâu nên khỏi lo.
- Ớ…
- Sương về tối rang chua ngọt nè!
- Ớ
- Thịt kho tàu nè!
- Ớ…
- Trứng để ăn sáng khỏi ra quán cho tốn kém nè!
- Ớ…
- Hai KG kotex DIANA đang được khuyến mại chúng ô tô nữa nè!
- Hả? (Đoạn này chém gió )
Và giờ trên người mình là lẻnh kểnh đồ đạc, tính ăn một tháng mất, phũ vãi.
Về tới nhà thì mình còn mỗi cái đôi dép tổ ong 64 lỗ là mang được, mệt vãi cả đái. Thế mà em nó vừa đi vừa nhìn mình cười mới đau chứ, chẳng nhẻ ông vứt hết đống đồ lao ra hun cho cái.
Rồi thì nó dọn nhà, lau nhà trong khi mình đang JVA, song việc cái cũng trưa mẹ rồi. Sao hôm nay thời gian trôi nhanh thế nhỉ?
Hình bóng đó đang trước mặt tôi, em vẫn thế, vẫn như cái ngày hai đứa còn yêu nhau, mỏng manh và dịu dàng quá. Anh biết, anh và em chỉ có 1 ngày, 1 ngày cho một tình yêu đã chết.
Anh vẫn luôn cảm nhận được rằng, đâu đó trong sâu thẳm trái tim em, vẫn luôn có anh. Nhưng sao? Nhưng sao em phải chốn chạy? Anh có thể tha thứ tất cả để đổi lấy em dù quá khứ của em có là gì đi nữa. Anh tha thứ, tha thứ những ngày em lừa dối anh nhưng nói thật ra sự ích kỷ của anh có cho phép không? Hay nó sẽ lôi quá khứ ra để giày vò em khi sẽ quay lại? Liệu anh có thế không?
Có lẽ quyết định của em là đúng. Thà một lần đau còn hơn cứ âm ỷ qua mỗi ngày, nhưng sao một lần đau nó lâu thế? Sao ngày nào anh cũng đau thế? Làm sao để quên được em?
- Ngồi đó mà nghĩ đen tối cái gì thế? Ra hộ em nấu cơm trưa nhanh.
- Ờ
- Ờ thì dậy mau, ờ mà cứ nằm dài đó à?
Tưởng có một ngày thì nó tha mình, ai ngờ mình còn mệt hơn một ngày, thà cứ cầm tiền ra quán ăn phải nhanh không, đúng là phức tạp mà.
- Anh nhặt rau song chưa?
- Anh vào thái thịt hộ em cái?
- Sao anh gọt khoai tây to zữ vậy/
…bala…bala…
Chắc bà này tính nấu cho cả cái khu trọ này ăn đây mà, nhiều thấy mồ luôn. Nhìn mà ớn rồi chứ còn ăn uống gì nữa.
- Em mời ai à?
- Hông!
- Chứ sao nấu nhiều vị?
- Thích!
- Ớ!
Thôi cứng họng, cái kiểu thích của chị em phụ nự là kỳ lạ lắm, khỏi nói luôn.
Sau một hồi lao động mệt mỏi thì cũng được măm. Hà hà đúng là khi làm được cái gì đó mình thấy quý và chân trọng nó vô cùng. Bữa ăn của tôi hôm nay cũng thế, ngon vô đối.
Tôi cứ cắm đầu cắm cổ vào mà ăn, chả biết trời trăng mây gió gì nữa. Vô tình ngẩng đầu lên nhìn em, đôi mắt em ngấn lệ, những giọt lệ nhẹ rôi lăn trên gò má. Em khóc, đúng, những giọt nước mắt đau khổ.
- Ớ…Em…
- À…ừ…Em ăn phải quả ớt cay chứ bộ…đừng mơ sói ạ…
- Không! Em đang khóc, sao vậy chứ?
- Em… thôi ăn đi…
- Không!
- Có nghe lời em không hả?
- Ớ
Vừa khóc mà cái mặt giờ đã chềnh ềnh hổ báo rồi. Thôi ngậm mồm mà ăn không tí lại được ăn cả dép bay thì mệt, híc khổ vãi.
Cơ mà vẫn nghĩ, chẳng biết là trong đầu EX đang nghĩ gì nữa. Cô ấy yêu mình, giờ mình biết không những yêu mà EX còn yêu mình rất nhiều, nhưng có lẽ vì cái gì đó nên em không thể là của mình được nữa, con gái là thế, dù sao họ cũng tinh tế và nhạy cảm.
Ngày mai sẽ không còn em nữa, không còn những bữa cơm do em nấu nữa, không còn được nghe giọng nói của em nữa, bất giác thấy nghẹn ngào, vội vàng nuốt vội miếng cơm để kìm nén cái gì đó đang cố trào ra ngoài.
Mỗi giây trôi qua là một giây nữa không được ở bên nhau. Hôm nay mình dành phần rửa bát trong ánh mắt ngỡ ngàng của em, không sao, hãy để một lần anh được làm cho em.
Em đang trong tay tôi, vẫn như cái ngày nào đó. Tôi chỉ ôm lấy em, em rúc đầu vào ngực tôi, ấm áp và an lành. Chỉ thế thôi, không hề có chút dục tính nào cả, mà sao nó đẹp thế, nó ấm áp và hạnh phúc thế thế? Anh mong rằng giây phút này sẽ mãi còn đó. Bỗng thấy nơi ngực mình ấm áp, cái ấm áp kỳ lạ của những giọt nước mắt. Buổi trưa hôm đó, tôi và em ôm nhau và…khóc, nghiệt ngã thay.
- Dậy anh ui!
- Ừa! Có ngủ đâu mà dậy!
- Hư thân nè!
- Hì hì
- Cười nè…
- Ưm…Ưm…
Đôi lưỡi nham nhúa lại xoắn lấy nhau, ngọt ngào quá, cái cảm giác mà tôi không thể tìm được ở bất kể người con gái nào khác.
Nụ hôn đúng là thuốc tiên, hôn song cái sảng khoái lạ thường hề hề. Hai giờ chiều, hai đứa nằm chềnh ềnh trên giường cầm chăn gối phang nhau lia lịa, vui thấy mẹ luôn.
- Anh ơi! Đi dạo đồi đi anh?
- Ứ đi!
- Có đi không?
- Tất nhiên là có…híc
- Ngoan hì hì đi dạo ùi về tắm rửa ùi lại đi chơi hem?
- Ờ…
- Vâng chứ ờ gì?
- Ớ…
- Nói lại?
- Dạ vâng.
- Ngoan…hè hè dậy đi giày vô.
Mọi hôm có bao giò thấy chạy đồi với cả thể thao quái gì đâu. Hôm nay chắc được ngày quá, hay tính lên đồi rùi em xyz mềnh, thôi song, quả này hẹn ngày tái ngộ híc.
Nói là chạy đồi vậy cho oai chứ, thực ra là đi dạo quanh quanh cái đồi trong trường, cơ mà thỉnh thoảng lại gặp vài đôi đang xy và sắp tới z, nóng mắt vô cùng, cứ những chỗ bửn thỉu thì đâm đầu vào làm cái chuyện đó, còn nơi sạch sẽ thì để đái bậy. Hey kiểu như mấy thằng Tây mũi hếch phải ngon không, làm cái quái gì ngoài đường cũng chẳng ngại.
- Anh đang nghĩ gì vậy?
- À! Anh nghĩ lam sao để được hôn nhau mà không ngại như mấy thằng tây!
- Hả…
- À…thì…không phải- Mả cha cái mồm ăn mắm ăn muối.
- Đúng là đen tối thật mà.
- Ớ.
Em giận hờn chạy trước. Cái kiểu này anh biết, hè hè. Vội chạy lại gần em, nắm lấy đôi tay bé nhỏ của em, sánh vai bên em. Chỉ thế thôi, chả cần nói nhiều mà nơi em đã có nụ cười duyên dáng làm mấy thằng ml cứ đứng đó mà nhìn mặc dù nó đã đái hết mẹ ra chân nó rồi.
- Anh ơi! Cõng em coi…
- Hả?
- Có cõng không? – Cái mặt lại nũng nịu, thấy nghét.
- Hông! – Ông chơi tới bến luôn.
- Hứ…
- Ớ…có cõng, lên đây.
- Thế có phải nhanh hông! Hì hì
Cả năm có bao giờ tập thể dục gì đâu, tay thì to hơn chân (lý do vì sao thì các bác khỏi hỏi em nhé!), vác cái sác còn không thành, giờ thêm 40kg nữa chắc die quá. Nhưng không sao, vì sự nghiệp con em chúng ta, ta cõng chị em chúng nó = =”
Cơ mà cũng phình phường, nhẹ vờ lờ, tưởng dư lào chứ dư lày anh cõng hoài được. Thêm 50m, nặng chà bá vậy cha? Mỗi bước đi là một quá trình nặng nhọc. Thêm 100m, nếu không cõng được em chặng đường này, làm sao anh có thể cõng nỗi nhớ về em cả quãng đời còn lại được chứ. Em cứ líu lo luyên thuyên, còn mình thở như bò. >< – Mệt rùi ta? – Phù…phù…hông! – Xí! Em nhẹ nhàng thơm lên má anh! Kiểu như vừa uống number one song, mình chạy như bò rống được…1m, giờ có cha tui tui cũng không thèm cõng nữa, mệt chà bá. – Mệt hông anh? – Mệt! – Vậy muốn đền sao hem? – Anh muốn… – Nói… Lấy hết can đảm, anh phải nói: – Anh muốn hai đứa mình mãi thế này. – Em… Im lặng, sự im lặng thay cho câu trả lời. Khi tỏ tình, im lặng là đồng ý, khi chia tay, im lặng là đồng ý. Anh đâu muốn em im lặng lúc này chứ, thà một lần nói với anh tất cả để anh đau luôn một thể, còn hơn cứ như thế này. Anh đau và sao em tồi thế? – Về đi anh… Tôi chạy đến, ôm chầm lấy em, tôi muốn cả đời này em chỉ là của tôi, tôi sẽ là bờ vai vững chắc cho em, tha thứ cho em…nhưng đó là suy nghĩ quá trẻ con của tôi lúc đó. Đời muốn ta hiểu mọi thứ, biết mọi thứ, cho mọi thứ và rồi cũng lấy đi tất cả. Em nhẹ nhành tựa lên bờ vai tôi, hai đứa cứ thế, chả biết bao lâu nữa. – Về thui anh! – À…ừ… Lại là khoảng lặng chết tiệt, đôi khi nó cho mình một tình yêu và cũng chính nó giết đi một tình yêu. Lại là một bữa cơm tối với đầy đủ mọi thứ, quá nhiều cho hai miệng ăn. Dù nó ngon, nhưng thời gian đã biến bữa ăn đó nhạt thếch và vô vị, còn em, có lẽ vẫn là bát cơm chộn nước mắt. – Đi xem phim em ha? – Ừ…hì…hì Anh nhẹ nhàng trong quần jean, áo kẻ sọc, em quyến rũ trong bộ váy ngắn để lộ đôi chân thon dài và bộ ngực phập phồng theo hơi thở. Họ lại nhìn em đắm đuối và nhìn anh ghen tị. – Cô cho cháu hai vé… – Ừm…ớ…hai đứa mày tính hôn nhau trong rạp phim nữa không vậy ta? – Cháu… – Khỏi ngại, có cần cô chuyển bị cho gì không? – Cháu…thôi cháu vào rạp. Em thì chẳng có kịp nói gì, đôi má ửng hồng. Hôm nay là phim hành động, hai đứa mình ôm nhau và xem trọn bộ phim, và cái kết cục thì cái thằng vai chính chết thảm thiết, em đã khóc đoạn đó và không chịu về vì em nghĩ phim chưa hết, em ngốc quá đi thôi. Anh và em tay trong tay, ánh đèn đường mờ áo dọi lên hai đứa. Có lẽ sẽ có rất nhiều người ghen tị với đôi mình. Hôm nay anh không đưa em vào quán trà đạo nữa, sẽ là một quán ốc ven đường có món xoài dầm mà em thích. Nhưng hôm nay em không ăn nhiều như mọi khi nữa, anh cũng thế, hai đứa chỉ nhâm nhi li nước, mỗi người một phương hướng, mỗi người một con đường khác nhau. Cũng khá lâu, em có điện thoại và hai đứa mình lại dắt tay nhau về. – Anh! Em có chuyện này với anh! – Ừa – Em sẽ lấy chồng… – … – Người đó rất tốt với em, em sẽ cưới rồi sẽ tiếp tục hai năm học nữa. – … – Nhưng em muốn nói với anh rằng: Trong trái tim em chỉ có anh! – … – Hãy tìm người tốt hơn em anh nhé? – Ừ! Anh lặng im! Nhẹ nhàng nắm lấy tay em. Anh nắm lấy bàn tay em và đưa cho thằng đó. Nó hơn tuổi anh, nó đi AB, nó sang trọng hơn anh, nó sẽ lo cho em. – Em giao N cho anh! Anh hãy chăm sóc cô ấy! Đừng để nước mắt cô ấy rơi. – Anh cứ yên tâm! N sẽ tốt khi ở bên tôi. – Em hiểu! Em ngồi sau xe nó! Nhìn anh và đôi mắt em đỏ hoe! Đừng khóc mà nhóc, nước mắt của nhóc đừng chảy dài vì anh nữa. Anh mỉm cười, chúc em hạnh phúc. Tôi đứng đó và dõi theo bóng em khuất dần! Em đã thất hứa! Chưa đến 23h59 mà em! Nhưng anh sẽ giữ lời hứa, anh sẽ ở đây tới 23h59 để một lần nữa, anh cảm nhận em còn đây! Bộ não không ngăn được dòng cảm xúc, đôi mắt không ngăn được dòng nước mắt. Tôi vẫn đứng đó, lần cuối tôi còn nghe được hơi ấm của em đâu đây. Em không ở nơi này nữa, em đi về miền hạnh phúc khác, anh chúc em hạnh phúc mà trái tim anh như muốn tan nát. Liệu có hạnh phúc không em? Bóng đêm không ngăn được hình bóng em quay về. Hình bóng em vẫn đâu đó, quanh đây, gần lắm nhưng sao tôi không thể với tới được. Hi vọng, em sẽ biết tôi vẫn đứng đây đợi em và em sẽ quay về với tôi, một thằng sinh viên nghèo không nuôi nổi bản thân mình. Một vài chiếc xe lướt trên đường, một vài bóng hồng đi qua, nhìn tôi, lạnh. Cái lạnh từ tim, cái lạnh từ thể xác, lạnh cả lẫn tâm hồn nữa. Có tiếng bước chân đâu đây, có hình bóng ai quen thuộc đâu đây, ôm tôi từ phía sau, ấm áp. – Xin anh đừng như thế nữa! – Sao cô không phải N? – Anh! Em là Popi, N nó đi lấy chồng rồi, nó đi tìm hạnh phúc của riêng nó rồi. Nếu anh yêu cô ấy, anh phải thấy vui vì cô ấy hạnh phúc chứ! – Ai bảo tôi buồn đâu! – Tại sao? – … Tôi òa khóc như một đứa trẻ đang ăn vạ mẹ. Nỗi đau chợt bung ra, tôi như đang chết dần trong cái thế giới này. Cuộc sống không như mơ, tôi yêu em và giờ tôi tiễn em theo chồng mới. Tình yêu giờ đây không phải là nền tảng của hôn nhân nữa…mà là tiền…TIỀN. Yêu là mong người mình yêu hạnh phúc, sai mẹ nó rồi, yêu là phải phang, chuẩn mẹ nó rồi, vâng, tôi đang say và đó là suy nghĩ của tôi lúc đó. Tôi thấy hận cái cuộc đời này, hận mọi thứ, tôi hận cả em nữa, hận một người con gái chỉ biết đến tiền. Ngày hôm sau và hôm sau nữa, tôi như thằng vô hồn, chả biết cái éo gì và cũng chẳng để ý cái gì, chỉ biết nhả khói thuốc vào khoảng không vô hồn, muốn chạy đi đâu đó, muốn gặp ai đó để lôi cô gái đó về đây…nhưng…chỉ là nụ cười thoáng qua. Popi vẫn thế, nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại khi bên tôi và nhất là khi đưa tôi cái thiệp mời của EX, tôi chỉ cười…sao mọi thứ quá nhanh? Hôm đám cưới em, đó là một nhà hàng sang trọng tại Hà Nội, tôi đi với Popi. Đâu đâu cũng là những con người sang trọng, đôi mắt khinh khỉnh coi đời chả là gì ngoài tiền. Ai cũng nhìn tôi, và đến lúc đó tôi cũng chả biết tôi đang làm gì, quần áo luộn thuộm, đầu tóc rối mù và nếu đem ra so sánh thì có lẽ tôi không cả bằng thằng bồi bàn trong cái đám cưới này. Cũng chả buồn ăn uống gì cả, chỉ ngồi một mình ở một góc đợi giây phút đẹp nhất trong đời em. Cuối cùng em cũng xuất hiện, người đẹp nhất của ngày hôm đó, nhưng đôi mắt em đỏ hoe. Tôi chỉ nhìn em và mỉm cười, một lần nữa thầm chúc em hạnh phúc, tôi lặng lẽ đi về cùng với nụ cười không vui, có lẽ em đã không nhìn thấy tôi. Mấy ngày sau đó, tôi chả làm được gì, ngồi tự kỷ một mình vật vờ như thằng điên. Bạn bè và cả Popi lo lắng và khuyên nhủ tui nhiều nhưng lúc đó tôi chả biết gì, cái kiểu con người tôi nó là thế, yếu đuối và đàn bà. Nhưng nỗi đau nào rồi cũng nguôi ngoai, tồi dần bình thường trở lại nhưng ít nói hơn và tôi hay cau có. Popi thì cũng đã có vệ tinh nên tôi hay đuổi cô ấy về và lại lủi thủi một mình. Bởi lúc này tôi nghiệm ra rằng: đếu có tiền thì đừng có yêu. Cũng một lần muốn nhìn thấy mặt EX, muốn biết xem cô ấy hạnh phúc không, nhưng tôi không có địa chỉ của EX vả chăng tôi sẽ phá hỏng hạnh phúc của cô ấy mất. Rồi thì tết nhất ở nhà có bạn có bè, có rượu có bạc nên tôi cũng nguôi ngoai phần nào. Tưởng như câu chuyện chỉ có đến đây nhưng…đêm đó (lúc đó mình xuống tết rồi nhé), tôi đang lờ mờ mơ về EX thì có tiếng gõ cửa, tôi ra mở cửa và bàng hoàng, EX đứng đó, em gầy lắm, đôi mắt em u buồn và đôi mắt đó chỉ trực có thế mà òa lên nức nở. Tôi ôm lấy em, và tôi chợt nhận ra…tôi còn quá yêu em. Tôi cũng chẳng biết chuyện gì sảy ra với em nhưng tôi tin ở nơi đó em khổ lắm. Đợi em bình tĩnh tôi mới nói chuyện với em…dù sao qua thời gian này tôi cũng phần nào trưởng thành hơn, chín chắn hơn. – Có chuyện gì em cứ nói đi! Nếu giúp được thì anh sẵn lòng! – Em khổ lắm anh ạ! Huhu – Sao thế? Bình tĩnh nào, có anh đây rồi. – Em…Em không có hạnh phúc khi em không yêu người ta! – … – Đây là cuộc hôn nhân ép buộc, anh ấy cũng rất tốt với em nhưng gia đình đó họ không coi em là con dâu! – … – Bố mẹ em thì luôn muốn em ở đó, đã nhiều lần em muốn bỏ về vì cô đơn vì tủi thân, nhưng bố mẹ em nói nếu em bỏ về thì cũng sẽ không nhận em là con nữa. – … – Em không được đi học, lúc mới cưới họ hứa sẽ cho em đi mà rồi họ đã thất hứa! – … – Chồng em không yêu em, nhưng anh ấy vẫn tốt và chăm sóc cho em, nhưng rồi em không chịu được, em nói hết suy nghĩ của mình với anh ấy rằng em không hạnh phúc khi hôn nhân không có tình yêu. Anh ấy đã để em đi. – … – Em cũng chỉ ghé qua đây thăm anh vì…em…em nhớ anh! – Em tính đi đâu? – Em vào nam với cô em! Em sẽ làm lại từ đầu. Tôi lúc đó, vừa yêu và vừa thương em. Giờ em một thân một mình, gia đình có lẽ giờ này đã không nhận em nữa rồi. Và nếu giờ em đi thì việc học của em sẽ lỡ dở mất, dù sao em nghỉ học cũng chưa lâu nên có thể học bù được. Nhưng vấn đề nữa là tiền, lấy tiền đâu để em có thể học được. – Hãy ở đây với anh! Em còn cả tương lai ở phía trước, còn việc học nữa. – Em… – Đừng lo, anh sẽ chả em về cho chồng em bất cứ khi nào em muốn. Anh chỉ cho em ở nhờ để học hết 2 năm học còn lại thôi nhóc à! – Nhưng… – Không sao đâu! Anh sẽ lo được cho cả hai, tin anh đi. – Nhưng… – Đừng nhưng nhị gì nữa. Dù sao nhóc cũng yêu anh mà đúng hông? Hì hì – Em… – Lớn rồi khỏi ngại…hì hì Em đã ở lại với tôi, đó như ân huệ mà ông trời cho tôi. Sáng hôm sau chồng em tới nơi tôi trọ, dù sao đó cũng là con người biết nghĩ, chín chắn và rất tốt. – Anh liệu có lo được cho cô ấy không? – Tôi có thể! – Ok! Dù sao cô ấy cũng yêu anh rất nhiều khi mà trong mơ cô ấy cũng gọi tên anh, tôi không muốn cô ấy phải đau khổ như thế! – Nhưng còn bố mẹ anh? Bố mẹ cô ấy? Và cả cuộc hôn nhân này nữa. – Thực ra đây là cuộc hôn nhân ép buộc, hai gia đình tôi đính ước từ khi gia đình tôi còn ở quê. – Đệt! Thế kỷ 21 cmnr mà vẫn còn thể loại đính ước. – … – Thực ra gia đình tôi không muốn cuộc hôn nhân này, nhưng bố mẹ em ép buộc, anh yên tâm là tôi sẽ lo được về phía gia đình cô ấy, còn gia đình tôi nói thật là không muốn cuộc hôn nhân này. – … – Còn việc ly dị thì sẽ từ từ lo vì chúng tôi vừa mới kết hôn thôi. – Ok – Tôi giao cô ấy cho anh! Cần gì anh cứ alo tôi. Ok? Vậy đấy. Tôi phải đi làm thêm cộng với tiền bố mẹ cho hàng tháng thì phần nào cũng nuôi được hai đứa vì em còn phải đi học và gia đình em không trợ cấp cho em nữa dù rằng thỉnh thoảng mẹ em vẫn chốn chồng gửi tiền xuống cho em. Em bây giờ đã cười nhiều hơn…tôi cũng chả quan trọng gì vấn đề quá khứ của em. Em cứ đi học về lại tíu tít nấu cơm, rồi thì hỏi chuyện tôi linh tinh nên tôi quên hết mệt mỏi sau 1 ngày làm việc. Mới hôm qua đây thôi…tôi vừa dành dụm mua được cho em chiếc váy…em cười ghê lắm…cứ mặc rồi lại gấp vào, gấp vào rồi lại lôi ra mặc. Mặc dù bữa cơm cũng chỉ là rau dưa và đậu phụ nhưng luôn đầy ắp tiếng cười. Dù tôi có mệt mỏi một tí nhưng như thế này tôi mới cảm nhận được rằng cuộc sống đâu chỉ là đồng tiền, đừng quá coi trọng đồng tiền vì tiền cũng chỉ là giấy thôi. Và giờ em cũng ngoan lắm rồi nhé, đi đâu làm gì là nói tôi hết, mặc dù tôi đâu có yêu cầu như thế. Popi thì cũng thỉnh thoảng ra chơi với hai đứa tôi, Popi và em tíu tít nấu cơm loạn hết cả nhà nhưng vui. Ế! Em đang ngồi xem lén tôi viết từ nãy tới giờ huhu phải ra cho một bài học mới được. >.<
***** THE END *****
Lên Đầu Trang 